Tại sao tôi lại yêu em vịt con xấu xí

Cmùi hương 31: Ngoại Truyện 3Buổi trưa ttách rét hừng hực, tôi đã tần nngay sát vùi nguồn vào mớ đề thi Đại Học hóa học cao như núi thì chợt tiếng chuông điện thoại reo, đầu dây bên kia, một các giọng nói trong trẻo vang lên: - Hà Vy đấy đề nghị không? Là Hạnh Nlỗi phía trên, mình gặp mặt phương diện một chút nhé? - Ờ, cũng khá được – Tôi ngán ngẩm quan sát mớ đề thi chất mang lại nỗi ước ao lên tới cổ mình - Nhưng nên nkhô hanh đấy nhé, tôi không có thời hạn đâu. - Ừ tôi biết rồi, quán café ngay sát trường nhé! Chiếc xe taxi tạm dừng sinh hoạt quán café quen thuộc, tôi thủng thẳng bước xuống, đtràn lên đôi mắt tôi là một trong cô gái xinh tươi tóc xõa ngang vai. Hạnh Nhỏng thấy tôi vào mỉm cười thiệt tươi: - Hà Vy! Đây này! Tôi ngồi xuống ghế, thsống hổn hển: - Có chuyện gì thế? Nàng định không muốn ta thi Đại Học à? Có biết ta sắp điên lên do mấy cái đề Đại Học tốt không? - Còn thi với thố gì nữa? – Hạnh Nlỗi bật cười. - Thế ko thi thì trong tương lai làm gì nhưng có cơm trắng ăn? – Tôi thsống lâu năm chú ý Hạnh Như – Cậu thấy đấy, thời đại hiện giờ không tồn tại bởi Đại Học thì chẳng có tác dụng được trò vè gì cả. - Có đấy! Có một quá trình nhưng mà không cần phải bằng cấp gì cả, vẫn đang còn cơm nạp năng lượng, vẫn có áo khoác, có khi còn “lời ra” nữa là… - Hạnh Nlỗi mỉm cười mỉm trông thật… xứng đáng nghi. - Việc gì cơ? – Tôi ngơ ngác. - Cứ đọng ngoan ngoãn mà về làm cho vk Thanh Phong đấy! chẳng cần hợp lý và phải chăng sao? Ngẫm nghĩ về hồi lâu, suy đi tính lại, tôi Cảm Xúc lời nói của Hạnh Nhỏng vô cùng … lô ghích cùng hợp lí. Tôi gật gù: - Ừm, cũng đều có lý, nhưng… cậu nói, “lời ra” là… dư lào? - À! – Hạnh Nlỗi cười cợt .. láu lỉnh – Thì “lời ra”…là lời cả một đội láng ^^! - Thế là nắm như thế nào nhỉ? – Tôi vẫn ngây ngô ngáo ngáo nlỗi nhỏ ngố  - Ái chà, cậu lờ đờ hiểu vượt đi mất! ước ao biết thì về hỏi Thanh khô Phong đi nhé! – Hạnh Nlỗi liến láu chiến thắng – Mà này, tôi hứa hẹn cậu ra là nhằm nói cùng với cậu tí cthị xã. Tôi nkhiến ngô nhất thời không thu nạp được mà lại gì nhưng Hạnh Như vừa nói cần lảng qua cthị xã khác: - Ờ, cthị trấn gì? - Cthị xã cậu và Thanh hao Phong thân quen nhau vẫn truyền đến tai Thanh hao Nam, tội anh ấy thừa. Dạo này thấy Tkhô cứng Nam ko tập trung làm cái gi hết. - Ơ.. tôi… Tôi ntạo fan ta trong khoảnh khắc. Đúng rồi, sao tôi không lưu ý mang đến cảm thấy của Thanh khô Nam nhỉ? Sao tôi lại hoàn toàn có thể vô tình những điều đó chứ? Nhưng… nhưng…. Mà… chẳng phải… nhì bạn họ… - Suốt hai năm ở Mỹ, Tkhô hanh Nam vẫn lạnh lung với tôi Hà Vy à, tôi biết tôi tất cả lỗi với đa số bạn các lắm bắt buộc không đủ can đảm bắt cthị xã với anh ý. - Chẳng phải… thời điểm trên trường bay về, nhì fan đã vô cùng hạnh phúc sao? - Hạnh phúc gì chứ? Đó là bội nghịch ứng bình thường của anh ý thôi! Hà Vy à, trước kia tôi dè chừng tình yêu cùng với tôi như một trò hề. Tôi phê chuẩn trước kia tôi bổ ích dụng Thanh hao Phong, tiếp đến tôi lại tận dụng thanh lịch Thanh khô Nam, nhưng nhưng mà sau một khoảng thời hạn tôi nhận ra, tôi yêu thương Thanh hao Nam thật lòng. Thế tuy vậy đã muộn… muộn hết rồi Hà Vy à! – Giọng Hạnh Nlỗi trầm xuống – Tôi cứ ngỡ sau hai năm ko gặp mặt cậu, Tkhô cứng Nam vẫn hoàn toàn có thể quên cậu, nhưng lại tôi đã lầm, tôi vẫn không nên rồi Hà Vy à… sao ông trời cho tôi còn thời cơ tồn tại làm gì để giờ đây tôi buộc phải đau khổ như vậy chứ? Mắt Hạnh Như bất chợt đỏ, tôi lại nghe nhức nhói trong trái tim. Hỡi trần gian tình là gì và lại khiến cho tín đồ ta khổ cực cho chũm cơ chứ? - Hạnh Như – Tôi thế lấy bàn tay Hạnh Nlỗi – Đừng ảm đạm nữa, rồi Tkhô nóng Nam đang hiểu được cảm xúc của cậu thôi… - Tôi cũng hy vọng là vậy…. – Hạnh Nhỏng vệ sinh vội nước mắt – Tôi nợ cậu không ít không hề ít ý muốn lỗi… Hà Vy nè, sau này đám của cậu và Tkhô cứng Phong đến tôi làm phù dâu nhé? Tôi hơi bất thần. Đám cưới ư? Sao tôi nghe ý muốn manh quá! Tôi cùng Thanh khô Phong thân quen nhau gần đầy 1 mon, nhắc tới cthị xã đám hỏi hiện giờ có phải là thừa xa thẳm không? Điện thoại chợt reo, cái tên OX ẩn hiện tại sau ánh đèn sáng của Smartphone, tôi vội vã bắt máy: - Em nghe nè! - Nói mang đến anh biết, Hạnh Như lại gieo rắt cthị xã gì không tốt lành vào em à? - Tkhô giòn Phong! Anh đang sinh hoạt đâu? Sao anh lại biết? – Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh. - Em ko cần phải biết anh đã chỗ nào. Em chỉ cần biết anh luôn luôn theo em, như thế là đầy đủ, em nghe đây, không nhất thiết phải nghe đông đảo gì mà Hạnh Nlỗi nói, em biết chưa? - Tkhô cứng Phong, Hạnh nlỗi ko phải… Tôi thốt nhiên lag cứng họng, Hạnh Nhỏng sẽ chú ý tôi ko chớp đôi mắt. OH MY GOD!!! Tôi là rơi trúng tình huống cạnh tranh xử rồi… - Tôi biết tôi thiết yếu như thế nào chuộc lại tội ác đến mình… tôi xin lỗi…. Hạnh Nlỗi chạy vụt đi, tôi chỉ biết ngồi đấy thẫn thờ…

Bạn đang xem: Tại sao tôi lại yêu em vịt con xấu xí

Chia sẻ truyện Tại sao tôi lại yêu thương em, vịt nhỏ rất xấu - cmùi hương 32 tới đồng đội để hồ hết tín đồ cùng hiểu nhé !
Bình luận truyện Tại sao tôi lại yêu em, vịt con xấu xí
*
Đang update bội phản hồi
Đăng nhập để phản hồi !

Xem thêm: Tại Sao Không Đổi Được Mật Khẩu Wifi, #1 Không Đổi Được Mật Khẩu Wifi Tp Link Vì Sao

Các bạn đang gọi truyện Tại sao tôi lại yêu thương em, vịt con xấu xí - cmùi hương 32. Chúc chúng ta hiểu truyện hí hửng !