Tại Sao Cua Sợ Ếch

*

Bạn đang xem: Tại sao cua sợ ếch

*
*
Lượt xem: 4.062
Cỡ chữ
*
*

Xem thêm: Tại Sao Kim Tự Tháp Có Hình Chóp, Kim Tự Tháp

CUA VÀ ẾCH Phạm Thành LongMột ngày đẹp trời, nắng ấm. Trên đường đi kiếm ăn, Cua con hỏi Cua mẹ:- Mẹ ơi, điều gì khiến mẹ sợ nhất trên đời này ?- Mẹ sợ nhất là thời tiết xấu. Gặp thời tiết xấu, chúng ta sẽ không ra được khỏi hang và sẽ không đi kiếm ăn được. Mà con biết đấy, nếu không có thức ăn, chúng ta sẽ không tồn tại.- Nhưng hết mưa là trời nắng, hết đêm là ngày mà mẹ. Chúng ta phải biết chờ đợi và vượt qua nó mà.Cua mẹ vô cùng ngạc nhiên trước ý nghĩ ấy của đứa con nhỏ.- Mẹ không ngờ con của mẹ lại có những suy nghĩ lớn như vậy.- Nhưng con không tin thời tiết xấu là điều làm mẹ sợ nhất.- Con không tin mẹ ư ?- Không ạ ! Nhưng con hỏi thật mẹ điều này: Con nghe nói họ hàng chúng ta sợ lũ ếch lắm, phải không ạ ?- Đúng. Lũ ếch rất nguy hiểm với họ hàng nhà cua chúng ta.- Nhưng tại sao lại như thế hả mẹ ? Họ cua chúng ta có cặp càng lợi hại, lại có tám chân nhanh nhẹn. Chúng ta bò được trên cạn, bơi được dưới nước, tại sao lại phải sợ lũ ếch mà cơ thể của chúng không có một thứ vũ khí nào như vậy ạ ? Cua con chất vấn.- Con ạ, tuy lũ ếch không có vũ khí như con nói nhưng cơ thể chúng phát ra một loại “sóng sinh học” làm tê dại cơ thể cua cáy chúng ta. Các cụ truyền lại rằng, khi lũ ếch đến gần chúng ta, chúng chỉ cần vỗ nhẹ lên mai, không hiểu tại sao tám cẳng, hai càng của cua cáy chúng ta cứ co dúm lại và nằm yên không cử động được. Thế là “tắc” một cái, chúng ta đã nằm gọn trong bụng ếch lúc nào không hay. Đấy là thứ vũ khí vô cùng lợi hại mà chúng ta không nhìn thấy. Hãy tránh xa lũ ếch ra con ạ, nếu con không muốn nguy hiểm. Biết xa lánh kẻ thù là khôn ngoan chứ không đồng nghĩa với sợ hãi đâu. Con nên ghi nhớ điều ấy !- Con không tin là lũ ếch lại nguy hiểm đến thế. Có phải vì họ hàng chúng ta nhát gan nên sợ bóng, sợ gió lũ ếch thế thôi, không ạ ?- Đáng tiếc rằng sự thật lại không như con nghĩ. Lũ ếch ấy nguy hiểm thật sự đó con. Mẹ biết được điều này là do ông bà của con truyền dạy lại như thế. Đó là kinh nghiệm được loài cua chúng ta đúc kết từ ngàn đời nay. Mà phàm những gì được chọn lọc, đúc kết từ thực tiễn thì bao giờ cũng quí giá, không được xem thường con ạ. Con hãy thận trọng khi ra ngoài kiếm ăn đấy. Cua mẹ âu yếm nhìn đứa con thông minh nhưng luôn hoài nghi của mình.- Con cám ơn những lời căn dặn ấy của mẹ. Nhưng chả lẽ họ hàng nhà cua chúng ta lại yếu đuối như thế vậy sao hả mẹ ? Có cách nào vượt qua nó không ạ ? Cua con nhìn mẹ hỏi.- Có - nếu con là một kẻ khôn ngoan. Kẻ khôn ngoan là kẻ biết tiến, biết thoái đúng lúc, biết mình, biết kẻ khác, biết suy nghĩ trước sau, biết học kinh nghiệm từ quá khứ, biết rút ra bài học từ thực tiễn... Hoài nghi là một điều tốt nhưng nếu hoài nghi tất cả thì là một tai họa, đó con ạ.Tuy gật đầu trước những lời giáo huấn của mẹ, nhưng Cua con vẫn không thật tin vào điều đó. Chả lẽ loài cua lại có thể chết hèn nhát và dễ dàng trước lũ ếch như thế sao ? Mình là một đứa dũng cảm, mình không sợ điều đó.Thế rồi một hôm, nó rời hang đi kiếm ăn. Vừa ra khỏi hang, nó phát hiện thấy một con ếch lớn đang ngồi rình mồi. Nó run lên vì hồi hộp. Đây là cơ hội để mình có thể kiểm chứng lời nói của mẹ. Nào hãy dũng cảm lên ! Hãy vừa bò vừa giương cặp càng lên. Nếu con ếch nó đớp mình, thì cặp càng này sẵn sàng cặp vào mép của ếch. Không dễ dàng gì mày nuốt được tao đâu. Nó tự động viên mình rồi bí mật và từ từ tiến về phía con ếch. Nó đến rất gần từ phía ngang vị trí con ếch ngồi. Con ếch vẫn không hay biết gì. Một hòn đất dưới chân nó rơi xuống nước phát ra tiếng động. Con ếch quay lại nhìn. Con ếch hướng cặp mắt ốc nhồi của nó về phía Cua con. Kỳ lạ thay, từ lúc ấy cơ thể của Cua con bị co rúm lại. Hai cặp càng lúc nãy còn giương lên rất oai hùng nhưng giờ này cụp lại tê dại. Đến lúc này nó mới tin những lời mẹ nó nói là hoàn toàn đúng. Nó hối hận về sự hoài nghi của mình và chờ đợi cái chết sắp ập đến. Nó cảm nhận rất rõ tiếng vỗ chân lên cái mai của mình của con ếch. Một, hai, ba... Nó cụp mắt lại và nhẩm đếm cái chết. Bỗng nó thấy mặt đất và mặt nước chuyển động dữ dội. Nó liều mở mắt ra nhìn thì thấy một chú rắn nước, miệng ngậm con ếch đang trườn đi. Thì ra, đúng vào lúc con ếch chuẩn bị nuốt Cua con thì một con rắn đã lao đến. Con ếch đã nằm gọn trong miệng con rắn. Nhờ thế mà Cua con đã thoát chết. Điều may mắn và kỳ diệu đã đến với nó. Chỉ một chút nữa là nó đã phải trả giá cho sự hoài nghi và mạo hiểm của mình.“Hoài nghi kinh nghiệm đã được trải nghiệm và đúc kết từ nghìn đời là sự ngu ngốc tai hại”. Đó là điều mà Cua con tự rút ra cho chính mình.