Cái kết của phận hồng nhan

Bà Tẫn giật bắn mình bởi tiếng quát mắng của người con rể:

– Bà lão kia, sao mang cái này để vào trong phòng khách, bẩn thỉu!

Một túi trứng gà bay từ trong nhà ra sân, vỡ bung bét ngay dưới chân bà. Bà Tẫn quay lại với ánh mắt già nua, thẫn thờ. Con gái bà nghe vậy từ trong bếp bước ra, nói vợi:

– Đã bảo mẹ bao nhiêu lần rồi, những cái đó phải mang để xuống bếp. Khổ lắm!

Bà định bụng nói lại với những đứa con của mình, nhưng cổ họng bà nghẹn nấc. Khác với mọi khi, những giọt nước mắt lăn rơi trên gò má nhăn nheo hằn khắc dấu của những vệt thời gian tần tảo, lam lũ. Nay bà không khóc. Nước mắt của bà không còn, hay có còn thì nó cũng không chảy ra ngoài được nữa. Bà lặng lẽ nuốt nó vào trong, rồi lê những bước chân mòn yếu ra cổng. Bà chẳng biết sẽ đi đâu, nhưng cứ đi. Bà nghĩ giá bà có chết đường, chết chợ nay mai cũng được. Điều mà từ xa xưa bà lo sợ!

Chiều! Trong khi mọi người tất tả trở về với tổ ấm của mình, thì bà lặng lẽ ra đi. Mỗi bước đi tâm trí bà như muốn ngược lại với quãng thời gian xa lắc…Chưa bao giờ bà đổ lỗi cho số phận. Bà chỉ khắc khoải với sự ra đi quá sớm của chồng, khi bà mới bước vào tuổi hai tư với ba đứa con nhỏ dại. Hàng xóm làng giềng to nhỏ: “hồng nhan bạc phận”, “gò má cao, sát chồng”, bà tủi! Nhưng không phải vì thế mà bà ở vậy không đi bước nữa. Bà chẳng nói ra với ai, cứ giữ riêng trong trái tim mình thôi, rằng bà không thể chung sống với ai khác ngoài chồng bà – bố của những đứa con bà sinh ra. Bà mặc kệ những đồn đoán!

Cơn mưa ập tới nhanh, như thể nó bám theo ngay sau màn đêm giá lạnh. Bà thều thào gọi mấy tiếng liền mà con bé Tũn không thưa. Cố sức, bà kéo chiếc liếp, len vào. Vừa lúc nó lò dò bước ra. Thật ra nó tên là Hiền, nhưng vì nó còi cọc quá nên từ ngày đến chợ buôn bán, bà đặt cho nó là Tũn.

– Sao tao gọi mày mãi mà mày không thưa!

Con bé nhanh nhảu đáp, rằng nó đang lụi hụi làm rau dưa phía sau nhà, nước chảy to nên không nghe tiếng. Nhìn những hạt mưa vừa rớt lại trên gương mặt bà Tẫn, con bé Tũn lấy chiếc khăn đưa cho bà. Nó nhẹ giọng:

– Có chuyện gì nữa với bà rồi sao?

Bà im lặng. Mưa đêm trút xuống nhiều hơn. Nhìn gương mặt mệt mỏi, u uất, con Tũn biết bà đến đây với nó là có chuyện lớn rồi. Nó nhanh nhảu dọn cơm. Bữa thường ngày của nó, bà Tẫn không còn lạ!

Tiếng gà hàng chợ eo óc gáy. Bà Tẫn khùa tay vén màn ngồi dậy. Sau một ngày làm việc mệt mỏi, con Tũn ngủ ngáy to hơn bà. Nghĩ mà tội cho nó, vốn liếng chẳng có, sạp quần áo vài bộ lèo tèo, treo cả ngày chẳng thấy mấy ai đoái hoài, phải muối vại dưa, cà bán thêm chút đỉnh. Tối qua nó bảo với bà: “Thế nhưng cũng chưa đủ tiền thuê quán, cháu phải sang bên dãy bên làm lặt vặt cho cái Hiền “đực”. Nó nuôi cơm qua ngày”.

“Rõ tội!” – Bà Tẫn chẹp miệng, đứng lên. Đời mình đã khổ rồi, con Tũn còn khổ hơn. Bà mất chồng nhưng còn có con. Cái Tũn chồng bỏ còn mang con đi luôn. Từ bấy đến giờ, e thằng bé cũng đã đến tuổi đi học… Bà Tẫn lẩm nhẩm, thẫn thờ. Có tiếng xe hàng vào chợ. Bà Tẫn rút tiền trong cạp quần ra đếm, rồi nhẹ mở cửa bước ra…Bà tính mua vài thứ ở chợ huyện này về chợ phiên đầu ngõ nhà con gái bán, mong kiếm dư vài đồng. Dẫu thằng con rể đối xử với bà không ra sao thì bà vẫn cắn răng chịu đựng mà chăm nom cho chúng nó. Nghĩ đến con, cổ họng bà lại nghẹn đắng. Bước chân chậm chạp của bà vẫn lê xéo dọc con đường trở về nhà con gái.

Cái kết của phận hồng nhan

Người con gái nhìn bà bằng ánh mắt nhoèn lệ. Bà tưởng nó khóc thương bà. Bà toan cất lời động viên cho nó yên lòng thì nó đã bảo:

– Mẹ quay về kiốt trên chợ sống đi. Thi thoảng con rảnh con ghé thăm. Bây giờ nhà con…

Dường như bà không thể tin nổi những gì người con gái vừa nói. Bà ngồi bệt xuống hiên nhà, bàn tay run rẩy đưa lên quệt ngang dòng nước mắt. Từ trước tới giờ, bà luôn tâm niệm và quyết không đi bước nữa để dồn tâm, dồn sức nuôi con. Giờ thì bà thấy việc làm đó của mình sai lầm thảm hại.

– Vợ chồng con chắc cũng chia tay nhau thôi.

Người con gái vừa khóc, vừa nói. Bà hiểu, từ bao lâu nay, vợ chồng nó không hạnh phúc. Nghe đâu con rể của bà gian díu với người khác. Bà bỏ mặc con gái, cố gượng đứng lên xách hàng ra chợ bày bán, những mong được quên đi nỗi buồn đau…

Bà thầm nghĩ: Mình giờ như ngọn đèn trước gió, chẳng biết tắt lúc nào. Âu sống đến tuổi này như bà chắc là tội nhiều tình ít?

Gian kiốt trong chợ của bà tăm tối bấy lâu, nay ánh điện lại sáng. Nhưng mọi thứ đều lạnh lẽo, buồn tẻ, chỉ có tấm hình của chồng bà treo ngay đầu giường là vui thôi… Lúc nào ông cũng nhìn bà cười như những ngày hạnh phúc xa xưa. Bà nói với tấm hình của ông như trách móc:

– Ông nằm xuống rồi, bấy lâu có biết?

Nhìn quanh gian kiốt, bà lụi cụi thu xếp đồ đạc. Bà tính sẽ ở hẳn tại đây. Rồi bà mệt mỏi ngó sang chỗ con Tũn. Muộn lắm rồi mà sao nó vẫn chưa về. Bà thoáng một chút lo lắng. Trằn trọc mãi mà chưa ngủ được, bất chợt bà nghe có tiếng ai nôn ọe bên ngoài. Bà chửi thầm: “Mẹ bố thằng say rượu” rồi thiếp đi một giấc.

Khi bà Tẫn tỉnh dậy thì cũng vừa hay trời trở sáng. Bà nhận ra một nhóm con buôn đang xúm đông xúm đỏ trước gian quán của con Tũn. Bà hoảng hốt chạy sang thì chứng kiến một cảnh tượng mà bà chưa bao giờ ngờ tới. Con Hiền “đực” với con Tũn “còi” mọi ngày thương nhau, cưu mang đùm bọc như chị em là thế, mà giờ chúng nó túm tóc đánh, chửi bới nhau thậm tệ. Chúng hung dữ khác thường khiến bà không dám lại gần can ngăn, chỉ nghe loáng thoáng hình như chúng nó ghen nhau vì một thằng đàn ông nào đó. Sau trận ấy, con Tũn đóng quán im ỉm cả ngày nằm trong nhà. Bà gọi đến năm lần bảy lượt cũng không thấy thưa. Bà lo lắng lân la dò hỏi những người xung quanh nhưng ai nấy đều lảng tránh. Con Hiền “đực” lầm lũi thu dọn gian quán rèm mành của nó để chuyển đi nơi khác. Nhìn nó rõ tội. Bà định hỏi nó cho ra nhẽ nhưng thấy mọi người xôn xao rằng nó không có buồng trứng, không thể sinh con nên chồng bỏ đi lấy người khác. Nó chán nản sinh ra bồ bịch… Nghe đâu cái gian quán rèm mành của nó cũng do một tay bồ nào đó thuê cho, giờ tay bồ biết sự thật của con Hiền “đực” nên đã bỏ đi. Bà thở dài: Thì ra người ta gọi nó là Hiền “đực” cũng là vì thế.

Vài ngày sau khi con Hiền “đực” mất tăm khỏi khu chợ, bà Tẫn thấy con Tũn dậy sớm đồ xôi, thịt gà. Nó bảo bà rằng: “Cúng rằm và tiện thể hôm nay cháu chuyển sang quán mới”. Bà Tẫn mừng thầm.

– Thôi thì ở quán này không làm ăn được, mày chuyển đi cũng được. Có công có việc gì thì bảo tao giúp một tay nhá…

Con Tũn vâng dạ qua quýt rồi đi vào khiến bà Tẫn cảm giác nó khác lạ với mọi ngày.

– Kệ cha mày, khôn thì sống dại thì khốn… Tao nghe phong thanh là mày đi bồ bịch nữa đấy. Con này thế mà gớm – Bà Tẫn vừa bước vào nhà vừa lẩm bẩm.

Bất chợt, con Hà “bầu” từ giữa chợ chạy đến, rối rít tuôn ra một tràng:

– Cụ Tẫn ơi, con đang bí quá. Chúng nó đến lấy tiền hàng mà dạo này bán chậm chưa hồi vốn, cụ có cho con cầm tạm chút ít vài hôm…

Vừa nói nó vừa phe phẩy hai tay:

– Con nói thật với cụ chứ, thiếu thốn thì con đi vay chứ cái loại đói ăn vụng túng làm liều, mèo mả gà đồng như con Hiền “còi” kia là con không làm được.

Như được con Hà “bầu” bắt trúng mạch, bà Tẫn kéo nó ngồi xuống thì thầm: “Cứ ngồi đấy, thiếu tiền hàng bao nhiêu tý tao cho mượn. Kể cho tao nghe chuyện con Tũn hôm xưa xem nào”. Con Hà “bầu” tròn xoe mắt ngạc nhiên:

– Ơ hay… thế cụ không biết à, nó cặp với thằng bồ cũ của con Hiền “đực” xong, nó xui thằng cha ấy đòi lại quán rèm mành cho nó. Hôm nay nó chuyển sang đấy. Bà đúng thật là…

Không để cho bà Tẫn hết ngỡ ngàng, con Hà “bầu” bồi thêm:

– Nó còn có chửa với thằng cha ấy rồi nữa cơ!

Nói rồi nó đếm xoèn xoẹt cặp tiền bà Tẫn vừa mở chiếc hòm sắt để đầu giường đưa cho nó.

– Thì ra mấy hôm tao cứ nghe tiếng người nôn ọe, tao tưởng thằng say rượu!

Thấm thoắt đã đến ngày lấy lãi số tiền cho vay, bà Tẫn vừa đi vừa lẩm nhẩm: Của con Hà “bầu” hơn triệu, phải đòi ngay. Con này ba toác thế nhưng được cái sòng phẳng. Khi làm ăn được nó còn cho bà thêm đồng quà tấm bánh. Thấy bà đến, Hà “bầu” toét mồm xởi lởi:

– Để con mang đến cho, lo gì. Mà cụ biết tin gì chưa… Con Tũn của cụ đi siêu âm về, biết chửa thằng con trai rồi đấy.

– Kệ cha nó mày ơi… Từ dạo ra quán làm rèm mành có tiền, nó tránh mặt tao.

Nói rồi bà nhanh nhảu về kiốt của mình. Người con gái của bà tóc tai xõa xượi, ngồi khóc như mưa đợi mẹ từ bao giờ.

– Ối giời ơi, mẹ biết mà không bảo gì. Con Hiền “còi” mà mẹ lúc nào cũng chăm bẵm giờ nó cướp hạnh phúc gia đình con…

– Thằng chồng mày nó khao khát kiếm thằng con trai. Nhân tình thế thái ông ơi! Tôi hồng nhan bạc phận một kiếp truân chuyên nhưng chẳng tơ màng hay tranh giành hạnh phúc của ai. Vậy mà giờ đây nhìn người ta cướp hạnh phúc của con mình.

Bà Tẫn kêu than. Với bà, hạnh phúc là thứ con người ta phải tìm kiếm, nuôi dưỡng và bảo vệ chứ không bao giờ là thứ có thể tranh giành. Càng không thể cứ muốn là được

Đ.T.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn về bài viết

Quà Tặng Cuộc Sống – Chú Ngựa Chiến
Quà Tặng Cuộc Sống – Chú Chó Nhỏ
Quà Tặng Cuộc Sống – Chàng Ngốc Đi Buôn
Quà Tặng Cuộc Sống – Chuyện Của Ông Nội
No Preview
Why Everyone Should Play DOTA 2
Bài học từ 3 người thợ xây
Năm yếu tố đạo đức tốt đẹp mà chúng ta cần phải học người Nhật
3 câu chuyện cuộc sống
Trút bỏ gánh nặng
Cách Sống Hạnh Phúc
Trút bỏ gánh nặng
Thứ đáng sợ nhất trên cõi đời này là gì?
Đời người, hiểu thấu “3 và 7″ là nắm được hạnh phúc
Hãy kiên nhẫn, yêu thương sẽ đến!
3 câu chuyện cuộc sống
Nhấn F5 cho cuộc sống
Nghị lực mang lại thành công trong cuộc sống
Những con dốc cuộc đời
Hãy kiên nhẫn, yêu thương sẽ đến!
Cách Sống Hạnh Phúc
3 câu chuyện cuộc sống
Nhấn F5 cho cuộc sống